Khi mới gặp một ai đó, việc đầu tiên mà chúng ta thường làm đó là đánh giá người đó – trong trường hợp anh ta là con trai. Còn nếu đó là một cô gái, thường thì hành động đầu tiên sẽ là “scan” cô ấy từ đầu đến chân và sau đó là bắt đầu đánh giá. Tuy nhiên, trong một vài trường hợp, tôi có cảm giác là thật sự nhiều khi chúng ta cũng không cần phân biệt giữa nam và nữ, vì cuối cùng thì ai chúng ta cũng đánh giá cả. Điều buồn cười là chúng ta luôn được bảo rằng đừng đánh giá người khác qua hành động, cũng như đừng đánh giá một quyển sách qua bìa sách. Có thể lý do mà chúng ta vẫn tiếp tục đánh giá người khác là bởi vì chúng ta được bảo không được làm như vậy khi chúng ta còn bé. Và khi ta lớn lên, không có nhiều người nhắc nhở ta về điều đó nữa khi ta lớn, để rồi càng lớn ta càng đánh giá người khác nhiều hơn.

judge_others

Hmm, thành thật mà nói, tôi nghĩ việc đánh giá người khác qua những hành động ban đầu cũng không có gì đáng phàn nàn. Thật sự đánh giá là bản năng sinh tồn của con người. Chỉ cần bạn có thể giữ đầu óc mình được tỉnh táo và có thể xem xét các khía cạnh khác của người đó sau này. Điều làm tôi bận tâm hơn là chúng ta lại có xu hướng tự mình đánh giá chính bản thân chúng ta, và đánh giá cả những hành động của chính chúng ta. Cũng ổn thôi nếu bạn đánh giá người khác, vì họ cũng đâu có nghe được sự đánh giá đó từ bạn. Họ cũng có thể biết rằng bạn đang đánh giá họ, bởi vì họ cũng đang đánh giá bạn, nhưng suy cho cùng, người ta cũng không thể nghe được những lời đánh giá trong đầu bạn. Tuy nhiên, khi bạn đánh giá chính mình, bạn có thể nghe thấy những suy nghĩ rất tiêu cực, và bạn cảm thấy rất tiêu cực rằng bạn đang có cảm giác tiêu cực, đáng nói hơn nữa là tất cả những điều tiêu cực đó đều là về chính bạn?!!

Chúng ta đánh giá chính mình thường xuyên. Lấy ví dụ về vẻ ngoài của bạn chẳng hạn. Nếu bạn không có vẻ ngoài tuyệt vời đúng như bạn mong muốn, bạn chắc chắn sẽ có một vài sự đánh giá xấu về vẻ ngoài của chính mình. Thường thì những lời đánh giá đó là: “Mày có chắc là mày không muốn có kiểu tóc mới không?” hay “Trông mình cứ như là mập lên vài kí”, hoặc là “Ha, bộ đồ này mình mặc chẳng hợp gì cả”

Bạn nghe những câu trên có quen không? Nếu không, thật đáng mừng cho bạn. Thế còn về hành động của bạn thì sao? Bất cứ khi nào bạn làm gì đó mà bạn biết mình không nên làm – thứ gì đó mà bạn tin rằng nó trái ngược với con người mà bạn muốn trở thành sẽ không làm – đó, bạn lại đánh giá hành động của chính bản thân mình rồi.

“Tại sao mình lại thức khuya và làm những điều vô bổ suốt tối qua thế này”. “Mình ghét mình quá, mình thật là lười biếng”. “Mình đúng là đồ lười biếng vô dụng”… Tất cả những suy nghĩ trên đều xuất phát từ sự tự đánh giá bản thân và khiến bạn tự hạ thấp bản thân mình. Mặc dù những điều bạn tự nói với mình trên thật nhỏ nhặt và không đáng kể, sự thật đúng là như vậy, tuy nhiên chúng không có tác dụng mấy đối với bạn trong việc hoàn thiện bản thân. Thật không may, bởi vì chúng ta tự đánh giá mình quá thường xuyên, lượng suy nghĩ tiêu cực được tích lũy dần dần, phá vỡ cái tôi của bạn và làm cho bạn trở nên tự ti.

inferiority

Chúng ta cứ lặp đi lặp lại những sự đánh giá đó cho đến khi chúng ta bắt đầu chấp nhận sự thật và nghĩ thấp về bản thân mình. Chúng ta bắt đầu tự vấn về khả năng của mình, bắt đầu đặt câu hỏi nghi ngờ khi phải quyết định một việc gì đó. Và chúng ta trở thành chính người tạo nên sự thiếu kém tự tin về chính bản thân mình.

Sự thiếu tự tin là điều tệ hại nhất trong những điều tệ hại. Không chỉ bạn tự ngăn bước mình trước những cơ hội của thế giới ngoài kia mà còn xóa bỏ cả khả năng thành công của chính mình. Nó làm cho bạn tự ghét mình theo cách của bạn. Ngay cả khi sự thật cho thấy rằng bạn có nhiều sai sót – điều mà nhiều khi cũng không đúng như bạn nghĩ nó như vậy. Nhưng việc tự đánh giá chính bản thân đã làm cho bạn không quyết định để thay đổi và nỗ lực để thay đổi chính mình. Bạn có tất cả quyền năng thay đổi mà bạn muốn. Nếu bạn không vừa lòng với vẻ ngoài của bạn, hãy thôi đánh giá vẻ ngoài đó đi, mà hãy đứng lên đi tập thể dục, trang điểm, hay đổi kiểu tóc để bạn có thể trông hấp dẫn hơn.

Nếu bạn làm những việc mà bạn hy vọng mình có đủ ý chí để không làm, vậy hãy dừng làm thôi. Chỉ đơn giản vậy thôi. Nếu bạn quyết định bạn sẽ không tự đánh giá bản thân thường xuyên mỗi ngày, chỉ khi đó bạn mới bắt đầu thực sự lắng nghe chính mình. Cũng tương tự khi bạn muốn làm một việc gì đó, bạn phải thảo luận với chính mình, chứ không phải là tự đánh giá bản thân theo hướng tiêu cực.

Lý do khiến chúng ta vẫn tiếp tục đánh giá bản thân theo hướng xấu là bởi vì chúng ta không thể tiếp tục cuộc nói chuyện với chính bản thân. Và mỗi khi mắc lỗi, thay vì tỉnh táo đánh giá một cách toàn diện, ta vẫn tiếp tục đánh giá lỗi lầm là bởi sự thiếu khả năng của bản thân. Và rồi ta tự gọi mình là kẻ yếu đuối. Rồi kẻ yếu đuối đó một ngày từ bỏ việc hoàn thiện bản thân, chấp nhận làm kẻ yếu đuối. Một sự thật đáng buồn!

Ghandi-change

—————————————————

Rubik24:

Không ai là hoàn hảo cả. Ai cũng có lúc mắc lỗi, ai cũng có lúc tự trách bản thân sao mình ngốc thế. Nhưng có những người vẫn vô cùng hạnh phúc, vẫn tự tin vào bản thân; trong khi những người khác cứ mãi tự đánh giá mình ngày này qua ngày khác và dằn vặt chính mình về lỗi lầm đó. Vậy nên hãy là một người thông minh hạnh phúc bạn nhé :). Cách làm rất đơn giản thôi:

1. Đóng một quyển tập hoặc mua một quyển sổ.

2. Mỗi ngày, ghi lại những gì diễn ra trong ngày, ghi lại những suy nghĩ trong đầu bạn,

3. Suy nghĩ và đánh giá một cách khách quan, đứng từ góc nhìn của người thứ ba.

4. Ghi lại cảm xúc, ý tưởng của bạn lúc này và cả những nhìn nhận mới mẻ mà bạn mới có được.

5. Mỉm cười và tự tin là bạn là một người tuyệt vời ^_^ (bạn có thể ghi lại chỗ này vào cuốn sổ luôn)

Thế thôi hehe.

—————————————————

Rubik24 Team (dịch)

Keep Moving Forward!