Có một bí mật thế này: Có 4 loại người trên thế giới

– Loại người thứ nhất là những người mà từ lúc còn rất trẻ đã biết chính xác các bạn ấy muốn làm gì và các bạn ấy cứ thế mà làm những việc các bạn thích mãi cho đến năm 50, 60 tuổi. Meggy là một người vậy đấy. Ngay từ hồi tiểu học, cô ấy đã viết rất nhiều rồi. Lên đến cấp trung học, Meggy đã viết được vài cuốn tiểu thuyết. Còn bây giờ thì cô ấy là tác giả của quyển sách bán chạy nhất thế giới, cuốn “Nhật ký công chúa”. Đó thật là một điều tuyệt vời vì không phải ai cũng làm được như vậy. Và cũng chỉ có một vài phần nghìn người như cô ấy. Phải chấp nhận sự thật là có những người như vậy thôi!

– Thứ hai là những người mà từ lúc còn trẻ, các bạn ấy nghĩ là các bạn ấy biết mình muốn làm gì. Tuy nhiên vào những năm 40 tuổi, các bạn ấy lại chợt phát hiện ra rằng mình chẳng thích thú làm những việc mà bao năm qua đã làm. Bạn sẽ thấy rất nhiều người tự cho là có định hướng như vậy ở trong nhóm này. Và rồi các bạn ấy bị lạc đường trong phút chốc. Họ sẽ cố gắng tìm lại sở thích ở độ tuổi này, nhưng mà đến lúc này thì mọi thứ trở nên thật phức tạp, bởi vì gia đình, chồng, vợ, con và những khoản nợ lại đã có ở đó… Đó là một câu chuyện buồn..

– Thứ ba là những người không để tâm đến những mục tiêu lớn. Các bạn ấy biết cách sống theo nề nếp, làm bài tập ở nhà, học bài thật tốt cho kì thi và làm theo những gì sếp bảo. Họ bình tĩnh hoàn thành tất cả và cuối cùng họ vượt qua cuộc sống một cách an toàn.

– Cuối cùng là những người bị mất phương hướng hoàn toàn.

Hầu hết các bạn trẻ ở nhóm cuối cùng này, chỉ có điều một vài bạn biết cách che giấu sự thật này giỏi hơn các bạn khác. Một vài bạn thậm chí còn che giấu được sự thật này ngay cả với chính bản thân mình. Bạn có thấy là bạn bè quanh mình ai cũng có vẻ tự tin và có định hướng hơn mình không? Không hẳn là như vậy đâu. Nói chuyện với người ta trong vòng 20 năm đi rồi người ta sẽ nói cho bạn người ta đang hoảng sợ và bối rối như thế nào khi người ta ở những năm đại học. Vậy nên bị lạc lối là một phần thiết yếu của tuổi 20.

Nói một cách thẳng thắn, một phần của tuổi 40 là  ai trong chúng ta mà không có khủng hoảng những năm giữa đời thì tức là đã thành công vượt qua được cái sự lạc lối. Tôi thích bị lạc, vì nó cho tôi cái cảm giác bất ngờ. Tôi thích được cuộc sống tát mấy cái vào mặt cho tỉnh ra còn hơn là đi lạc mãi.

Khi tôi bắt đầu đạo diễn các vở kịch, tôi vô cùng hoảng loạn vì tôi không biết tôi đang làm cái gì. Mục tiêu của tôi là viết ra cái kế hoạch để có được chút ít tự tin. Và tôi đã mất 20 năm để nhận ra rằng việc đạo diễn chẳng có nghĩa lý gì cả, đành phải tìm niềm vui để tiếp tục cố gắng làm tiếp. Vì vậy năm 40 tuổi, tôi cũng lạc chẳng khác gì năm 20 tuổi. Nhưng mà khi bị lạc, bạn có thể chọn nhìn nó dưới góc độ như một đứa trẻ đang sợ hãi vì bị bỏ rơi một mình trong rừng, nhưng cũng có thể đóng vai một nhà khám phá, sẵn sàng đối mặt với những gì sắp xảy ra.

Lại còn có thể chia những người bị lạc ra 2 nhóm:

+ Những người bị lạc thật, là những người thật sự không có tí gì đam mê. Các cảm xúc bị chai lì cả. Nhóm này đang khủng hoảng lắm. Nếu bạn là một thành viên của nhóm này, tôi khuyến khích bạn đi tìm sự giúp đỡ từ chuyên gia tâm lí. Chuyên gia sẽ nói chuyện với bạn, cho thuốc, hiệu quả lắm đấy.

+ Nhóm nhỏ thứ hai là những người đi theo những gì được cho là tiêu chuẩn xã hội mà chúng ta phải tuân theo. Ví dụ, George thích chơi điện tử. Trò chơi điện tử làm cho cậu ấy rất hưng phấn, nhưng cậu ấy lại được bảo rằng cậu sẽ không thể làm nên trò trống gì với trò chơi điện tử đâu. Vì vậy cậu ấy bắt đầu thắc mắc là mình thích cái gì nhỉ, và cậu ấy không dám nghĩ đến trò chơi điện tử nữa và quyết định là mình chẳng có đam mê gì cả. Nhưng sự thật là cậu ấy có một đam mê thật, chỉ có điều là nó không được phê chuẩn mà thôi.

Hay là Mary, bạn ấy cũng được cấy vào não cái ý nghĩ là bạn ấy phải đi học đại học, và cho dù bạn ấy học cái gì thì cái đó nên là đam mê của bạn, và đó sẽ là sự nghiệp cả đời của Mary. Nhưng Mary lại thích ca hát nhất. Nhưng bạn ấy lại không có giọng hát tuyệt vời, và bạn ấy được bảo rằng bạn ấy sẽ không bao giờ trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp. Vì vậy bạn ấy thậm chí còn không có cái ý nghĩ trở thành một ca sĩ. Và cuối cùng Mary kết thúc với việc đi học một cái gì đó mà bạn ấy không có đam mê.

Hay là Dan, anh ấy mơ ước trở thành một ông bố. Anh ấy không thích công việc nào cả ngoại trừ việc có những đứa con. Hoặc Amy, cô ấy luôn mong ước có một người bạn trai. Cô ấy luôn phấn khích mỗi khi hình dung đến những mối quan hệ, nhưng cô ấy lại cảm thấy tội lỗi vì theo tiêu chuẩn bây giờ thì người phụ nữ hiện đại phải độc lập.

Nếu bạn ở trong nhóm nhỏ này thì tôi nghĩ bạn không có thật sự bị lạc. Chỉ là bạn không tương thích với những chuẩn mực được lập trình sẵn. Cái bạn có thể làm là cố gắng sắp xếp cuộc đời bạn sao cho bạn có thời gian đi tìm đam mê. Và rồi bạn sẽ vui sướng nhận ra là mình đã hết nhầm lẫn những việc bạn làm để được trả lương và những việc bạn thực sự thích làm.

Một khía cạnh khác nữa của cuộc sống là một vài người đủ may mắn để được trả tiền khi làm những gì họ đam mê. Rất nhiều người lại không được như vậy. Tôi 30 tuổi, và tôi không thể kiếm tiền từ thứ tôi có đam mê nhất. Tuy nhiên tôi không bận tâm lắm vì tôi có một cuộc sống tuyệt vời. Tôi có một công việc đủ thú vị và một cuộc sống cuối tuần và về đêm đủ để kích thích tôi.

Adrian Thomas đề xuất chúng ta hãy làm bất cứ cái gì để chuẩn bị. Đúng rồi đấy, hãy cứ làm tới. Chuyên ngành ư? Nó không quan trọng cho dù người ta có nói gì chăng nữa. Đam mê ư? Bạn có thể có hoặc không có. Có thể bạn không có đam mê bây giờ nhưng bạn có thể có sau này. Cũng không quan trọng. Điều quan trọng là cứ phải làm việc chăm chỉ và thử mọi thứ để tạo cơ hội cho chính bản thân.

Lời khuyên cuối cùng: Bạn đã đi du lịch tới đâu rồi nhỉ? Đã bao lần bạn dám bước ra khỏi vùng an toàn – tổ ấm của bạn vậy? Có lẽ bạn nên bắt đầu nghĩ tới việc nghỉ một năm, “xách ba lô lên và đi”. Hãy đi với một ít tiền, trả tiền thuê phòng và tiền vé máy bay bằng cách làm việc trong nhà bếp của một nhà hàng hay bất cứ cách nào. Trải nghiệm thế giới quanh bạn và thử cái cảm giác bị thế giới này làm cho choáng váng, thế thì lúc tỉnh dậy bạn sẽ chợt nhận ra ý nghĩa trong cuộc sống này đấy.

—————————————————

Rubik24 Team (dịch)

Keep Moving Forward!