Tôi xin lỗi nếu đã làm bạn thất vọng nhưng sự thật là bạn sẽ chẳng bao giờ đạt được những gì bạn ước mơ hay mong muốn, nói một cách tích cực thì bạn sẽ chỉ đạt được chúng nếu bạn rất rất may mắn thôi, và chuyện này xảy ra chắc là 1 phần ngàn.
Bạn không tin ư? Thử kiểm tra lại xem. Bạn có muốn giàu không? Muốn thành công? Muốn đi du lịch khắp mọi nơi mà tiền vẫn về túi ầm ầm? Học hành giỏi giang đạt đủ các danh hiệu quốc gia hay thế giới? Thậm chí bạn muốn 1 cái điện thoại mới hay đôi giày nhiều lúc cũng còn khó nữa là…

Bạn có muốn biết tại sao không? Hãy dành 5′ tiếp theo đọc bài này thật kỹ, tôi hứa rằng nó sẽ thay đổi cách nhìn của bạn về mọi thứ xung quanh bạn. Hãy dành thời gian 2 ngày sau và quay lại đây đọc 1 lần nữa, áp dụng chúng và tôi hứa rằng bạn sẽ nhận được nhiều hơn những gì bạn mong đợi. Nhưng bạn cũng phải hứa với tôi rằng bạn sẽ đọc và áp dụng, vì chúng ta đều biết là cái làm cho bạn thành công và hạnh phúc không phải là bạn BIẾT bao nhiêu mà là bạn LÀM bao nhiêu :)
Tôi đã trải qua cảm giác ấy ở trường học. Có những người bạn học thật giỏi còn tôi cứ ước mơ mãi vài con A mà không được. Có những người xung quanh tôi lập nghiệp khi còn trên ghế nhà trường, có những người luôn hạnh phúc. Tôi thắc mắc mãi tại sao mình không được như thế. Tôi mất 3 năm để rút ra bài học cho mình, 1 năm nữa để hiểu và áp dụng. Tôi không muốn bạn mất nhiều thời gian như vậy. Chỉ mong bạn có thể bỏ 5′ đọc và cảm nhận những chia sẻ này, đổi lại cho 3 năm vấp ngã của tôi (deal tốt đấy chứ nhỉ;)))
Tất cả mọi mong đợi trong cuộc sống của bạn đều có thể chia làm 2 loại: mức MONG MUỐN và mức CHẤP NHẬN.
Mức MONG MUỐN là những gì bạn ước mơ có được.
Mức CHẤP NHẬN là những gì bạn không thể không có được.
Ví dụ nhé, dù bạn đi học hay đi làm chắc cũng sẽ có deadline nhỉ?! Giả sử bài luận/bài thuyết trình của bạn sẽ được cho trước 1 tuần (“hôm nay” là thứ 2 nhé), và thứ 2 tuần sau của bạn là deadline phải nộp. Khi nào bạn sẽ hoàn thành nó? Tôi nghĩ rằng có rất rất ít người nộp bài 2 hôm ngay sau khi được giao (thứ 4 tuần này), một số nộp trước khoảng 2 ngày (thứ 6 tuần này), hầu hết mọi người nộp vào trước deadline một ngày (CN tuần này) hoặc ngay đúng deadline (thứ 2 tuần sau), và một vài người sau deadline mới chịu nộp. Tại sao lại có sự khác biệt như vậy? Tôi nghĩ rằng ai cũng muốn nộp sớm cả. Nhưng làm hay không lại là chuyện khác. Có khi nào bạn tự hỏi Tại sao “hứng” của bạn thường không tới vào thứ 3 tuần này mà đến thứ 7 tự nhiên cảm hứng lại dồi dào thế không?!
Đó là bởi vì ban đầu “viết xong bài luận” chỉ là mức MONG MUỐN của bạn thôi, bạn muốn làm xong sớm, nhưng thật ra thì không cũng được. Cho tới ngày thứ 7 thì cái “viết xong bài luận” ấy đã trở thành mức CHẤP NHẬN của bạn, bạn PHẢI viết xong, dù muốn hay không, bởi nếu bạn không hoàn thành thì thể nào cũng phải nhận hậu quả nào đó (bị sếp la, trừ lương hay bị điểm kém ko tốt nghiệp được chẳng hạn).
Bạn có thấy điều tôi đang muốn nói không: bạn sẽ CHẲNG BAO GIỜ đạt được những cái ở mức MONG MUỐN của bạn, bởi vì bạn THÍCH có nó chứ không phải CẦN có nó, còn cái mà bạn chắc chắn sẽ đạt được là những thứ ở mức CHẤP NHẬN của bạn, bởi vì bạn không thể không có nó.
Thế thì tại sao có những người lại nộp trễ deadline? Đơn giản là “nộp bài vào deadline” chả phải mức chấp nhận của họ. Thế thôi!
Hãy dừng lại 1′ và suy nghĩ xem những thứ xảy ra với bạn có theo quy luật này không nhé:
Tại sao bạn bạn không đứng nhất lớp nhưng không bao giờ bị lưu ban?
Tại sao bạn kiếm được 6tr/tháng mà không phải 3tr hay 20tr?
Tại sao bạn chạy dream mà không phải SH hay Cup?
Tại sao bạn đi du lịch 1 lần mỗi năm mà không phải mỗi tháng hay 10 năm?
Có phải bạn đang nghĩ là “tôi không thể”, “tình huống phải như thế”, “tôi không có tiền” phải không? Đấy!!! Nguyên nhân bạn không đạt được những điều đó chính là vì những câu nói đấy đấy!!! Một cách vô tình bạn đã đặt cái mức CHẤP NHẬN của mình ở nơi “tôi chỉ có NHIÊU ĐẤY tiền, NHIÊU ĐẤY thời gian, khả năng, sức lực, niềm vui” và bạn chấp nhận với những thứ hiện tại bạn có. Có khi nào sáng bạn thức dậy rồi chạy đi tìm passport (hộ chiếu) của mình, ngó 1 cái rồi mới đi làm không? Trừ phi bạn mới làm hộ chiếu ngày hôm qua và muốn ngắm lại, còn không tôi nghĩ không ai làm vậy cả. VÌ BẠN KHÔNG CẦN!!! Vậy bạn có đi kiếm mức lương 20tr, 50tr/tháng không? Không. VÌ BẠN CŨNG KHÔNG CẦN. Có thể bạn thích, nhưng như bất kì món đồ của bạn, bạn bỏ công tìm kiếm vì bạn cần nó chứ không phải vì thích nó.
Khi bạn CẦN, bạn sẽ tìm mọi phương pháp để có nó, dù bạn có thích nó hay không!
Một khi bạn đã hiểu được nguyên nhân của vấn đề, tìm phương pháp giải quyết sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng điều đó không có nghĩa là thực sự giải quyết chúng sẽ dễ đâu nhé. Điều khó nhất trên đời chính là thay đổi bản thân, nhất là thay đổi những điều thuộc về niềm tin và thói quen. Dù đúng hay sai, tốt hay xấu, chúng đã trở thành sự chấp nhận của bạn mỗi ngày. Bạn sẽ không thay đổi ngay sau khi đọc bài này đâu, cũng không phải là sáng mai nữa. Bạn cần bỏ thời gian và công sức đủ nhiều để đạt được một cuộc sống tuyệt vời mà bạn xứng đáng được hưởng, vì bạn thật sự đầu tư cho nó. Ai cũng biết béo phì là có hại, nhưng vẫn có cả triệu người bị béo phì. Nếu tôi đưa cho bạn 1 chế độ ăn và tập thể dục thần kì có thể khiến bạn lấy được vóc dáng tuyệt hảo, bạn có nghĩ rằng mình sẽ hết béo phì ko?! “Không đâu. Cho tới khi nào bạn thật sự áp dụng chúng, nghiêm túc và bền bỉ.”
Trở lại với cách giải quyết vấn đề của chúng ta. Tóm lại thì bạn chỉ đạt được những thứ nằm ở mức CHẤP NHẬN chứ không phải là mức MONG MUỐN. Vậy thì làm sao để đạt được những gì bạn muốn? Đơn giản là hãy mang những thứ đó đến mức CHẤP NHẬN của bạn thôi. Dễ hén! Nhưng làm sao để làm được điều đó?
Thử nghĩ xem đã bao giờ có những thứ đang ở mức MONG MUỐN mà trở thành mức CHẤP NHẬN của bạn không? Ví dụ như bạn đang chơi bóng thì cô nàng mà bạn để ý đi đến, và bạn bỗng nhiên chơi hết sức mình (có khi còn quá sức ấy chứ) để thắng trận đó, “lấy le” với cô nàng ấy. Hoặc như cái “deadline” hồi nãy chẳng hạn. Hoặc bạn thử nghĩ xem bạn có thể kiếm được $1,000 vào cuối tuần này không? Nếu bạn nói là không, thì tôi sẽ thêm điều kiện là nếu bạn không kiếm được số tiền đó vào cuối tuần này (11.59pm CN ấy) thì người thân yêu nhất của bạn sẽ… qua đời (tôi xin lỗi, tôi không có ý gì đâu, đây chỉ là giả sử thôi)? Tôi tin rằng lúc này bạn sẽ dùng mọi cách để có được số tiền đó. Tại sao trước đây bạn không thể mà giờ bạn lại làm được??? Bạn vẫn là bạn mà???
Đó chính là điều tôi muốn nói.
Điều quan trọng nhất là LÝ DO. Lý do bạn làm một việc gì đó quyết định đến sự thành bại của việc đó nhiều hơn bạn nghĩ đấy. Nếu lý do ấy đủ LỚN, đủ MẠNH, tự khắc bản thân bạn sẽ tìm ra được cách làm điều đó.
Có rất nhiều phương pháp để đưa một vấn đề ở mức MONG MUỐN đến mức CHẤP NHẬN. Nhưng tất cả sẽ chỉ xoay quanh việc liệt kê và khẳng định giá trị của việc bạn muốn làm (lý do), biến nó thành việc phải làm (chọn lọc và nâng tầm những lý do đó).
Vậy đấy, bây giờ thì bạn có sẵn sàng cùng tôi làm một bài tập nho nhỏ để tập thói quen đưa những thứ bạn muốn thành điều bạn phải làm không nào?
Vậy đấy, lần tiếp theo khi bạn gặp một vấn đề gì đó và muốn đạt được mục tiêu của mình, hãy dành 10′ viết ra giấy:
1. LÝ DO tại sao bạn PHẢI làm điều này (cho bây giờ và tương lai)
2. ĐIỀU KHỦNG KHIẾP gì sẽ xảy ra với đời bạn nếu bạn KHÔNG thực hiện nó (nếu chưa thấy nó đủ khủng khiếp thì hãy đặt hình phạt cho bản thân cho nó kinh khủng vào ^^)
3. PHẦN THƯỞNG bạn sẽ tặng mình nếu có thể hoàn thành nó đúng hạn
Hãy viết nó thật trang trọng vào một tờ giấy thật đẹp và nhớ là đọc nó mỗi ngày để nhắc nhở bản thân nhé. Sau đó hãy lên kế hoạch và thực hiện nó thôi.
……
Sao? Bạn cảm thấy thế nào rồi? Tôi có một tin tốt và một tin xấu cho bạn đây. Tin tốt rằng đã có một sự thay đổi nhỏ trong nhận thức của bạn về cuộc đời và khả năng thay đổi bản thân mình. Tin xấu là nếu bây giờ bạn không cầm bút lên hay thực sự LÀM những gì đã viết ở trên, sau 5′ nữa bạn sẽ trở lại là con người ban đầu của bạn, có khi còn đau khổ hơn vì bạn BIẾT có cách để đi tới cuộc sống bạn xứng đáng được nhận nhưng lại không đủ nghị lực và cố gắng bước tới đó. Tôi đã cố gắng hết sức mình. Phần còn lại đành trông chờ vào bản thân bạn thôi :)
Uhm mà nếu như đã cố gắng làm những bước trên mà vẫn chưa đạt được điều bạn mong muốn thì hãy xem lại lý do thứ nhất của bạn nhé. Có thể bạn chưa sẵn sàng để đạt được điều đó đâu, nó chỉ là một trong những suy nghĩ bay bổng của bạn để cuộc sống thêm vui vẻ thôi. Khi bạn thật sự muốn có nó, hãy viết lại những điều trên và, yeah, bắt đầu hành trình tuyệt vời mới của bạn nhé!!!
Chúc bạn sớm đạt được những ước mơ của mình.
Nếu bạn có câu hỏi gì thì comment bên dưới hoặc gửi qua email rubik24.team@gmail.com nhé!
Thân,
Minhtu.
(10/08/2013)
—————————————————
Rubik24 Team
Keep Moving Forward!





Những chia sẻ thật hay bạn minhtu à :D thường thì người ta có mức “mong muốn” rất cao lúc đầu, sau đó theo thời gian, mức đó hạ thấp dần đến mức “chấp nhận” :)). Có trường hợp là nhận ra được khả năng của mình ở đâu, không mơ tưởng và sống thực tế. Có trường hợp là do lười biếng, qua một khoảng thời gian không còn động lực theo đuổi “mong muốn” cao nhất ban đầu. Với trường hợp đầu thì mình không chắc là họ sai ở đâu :P. Về trường hợp sau thì phần giải pháp của bạn đưa ra khá thực tế, nhưng cho mình hỏi thêm chút xíu về phần hình phạt cho bản thân như thế nào gọi là “khủng khiếp” để mình tham khảo được hông :))
Hì hì, cốt lõi của việc đặt ra “điều khủng khiếp” là làm cho việc Không Làm trở thành một cái mất so với Làm. Vì cơ bản lý do chúng ta ko làm điều gì đó dù biết rằng nó tốt là vì ta vẫn cảm thấy cái “lợi” khi Không Làm cao hơn Làm. Vd như chuyện giảm cân chẳng hạn, cái chuyện phải ăn uống theo một chế độ hợp lý (có nghĩ là ko được ăn những thứ mình thích) và tập thể dục đều đặn (mất sức mất thời gian mà còn đau nhức) trông có vẻ là một nỗi khổ so với việc chấp nhận ra mình m.ậ.p và nằm ườn ra làm những thứ mình đang làm. Nhưng với những người điên cuồng giảm cân thì họ lại thấy việc ra đường với cơ thể của họ thiệt là kinh khủng, việc bị mọi người nói này nọ (hoặc họ nghĩ rằng người ta nói này nọ) còn ghê gớm hơn chuyện đua vài cái cơ và bỏ vài món ăn nhiều, thì họ sẽ đâm đầu làm mãi mãi.
Vậy nên có một số cách (tùy thuộc vào cái gì làm bạn “đau”) để tạo ra một điều khủng khiếp cho bạn:
1. Phóng đại nỗi đau của bạn lên: Bạn đang có gì đó ko hài lòng, đó là lý do bạn muốn 1 cái khác. Hãy nhấn mạnh nỗi đau ấy với bản thân mình (víêt ra giấy hay tìm hình dán lên tủ đầu giường càng tốt) để mỗi ngày nhìn vào bạn có thể thấy được mọi chuyện kinh khủng như thế nào nếu bạn ko cố gắng thay đổi bây giờ.
2. Tạo áp lực đám đông: Hãy tuyên bố với mọi người rằng vào ngày xx/yy/zzzz bạn sẽ đạt được điều đó, và mời mọi người hôm đó đi ăn mừng với bạn vì bạn đã thành công. Cái sự sợ deadline đang tới gần sẽ cho bạn rất nhiều động lực (và áp lực) để làm điều đó đấy
3. Hãy làm 1 cam kết với bản thân: Phạt mình 1 cái gì đó nếu ko làm dc và/hoặc thưởng cho mình nếu mình đạt được. Vd như không được đi coi phim trong 3 tháng nếu ko viết xong bài luận trong tuần này hay sẽ mua cho mình bộ sách yêu thích bao lâu nay nếu làm đọc chẳng hạn.
4. Hãy tìm 1 người bạn thân (và khó tính) để làm “người giám sát” cho bạn. Nếu bạn muốn “cai” FB, hãy đưa password cho họ đổi và chỉ đưa password cho bạn trong 1h/ngày. Nếu bạn muốn cai hút thuốc, hãy đưa họ 50k mỗi lần bạn châm 1 điếu thuốc. Hãy đưa quyền lực cho bạn ấy và tạo những nỗi đau hiện hữu rõ ràng cho bạn nhé (bạn có thể tìm mình nếu muốn:P).
Có lẽ còn nhiều cách khác nữa tùy thuộc vào hoàn cảnh và quyết tâm của bạn. Bởi túm lại, sự nghiêm túc + quyết tâm chỉ có bạn là người quyết định và làm được thôi. Cho dù có đưa ra một đống hình phạt nhưng bạn tự đưa ra những lý do chống chế thì vô dụng thôi à. Hãy nhấn mạnh vào cách 1 và dùng thêm 1 biện pháp khác hỗ trợ (2,3,4) nếu bạn thật sự muốn thay đổi nhé!
Chúc bạn cuối tuần vui vẻ:)
Minhtu.